
Chứng Bệnh - Tập 2 Bạch Tầm Âm ra khỏi lớp đi xuống dưới, đến chỗ rẽ trên hành lang dài thì trông thấy một chàng trai đang đứng dựa vào lan can, miệng còn cắn điếu thuốc. Bỗng nhiên thời gian như những chiếc bóng xếp chồng lên nhau. Dụ Lạc Ngâm vẫn mang dáng vẻ như lần đầu cô nhìn thấy anh. Bạch Tầm Âm chợt nhận ra mình đúng là mê trai thật rồi. Bởi vì lần đầu gặp nhau, ánh mắt cô cũng bị thu hút bởi góc nghiêng tuấn tú ấy của Dụ Lạc Ngâm. Lúc này lại càng khó để rời mắt đi chỗ khác, cô luôn như vậy, dõi theo anh một cách vô thức. Giờ nghĩ lại, có lẽ bởi vì thích anh mất rồi. Thích ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cách đây bảy năm, cô là một cô gái câm lặng lẽ, đầy mặc cảm. Trước ánh mắt nửa châm chọc, nửa trêu ghẹo của anh, cô chỉ biết cúi đầu lặng lẽ bước qua. Còn bây giờ… Bạch Tầm Âm thong thả bước xuống những bậc thang ngập tràn ánh nắng, nở nụ cười tươi tắn. Từ khoảnh khắc ấy, mỗi bước cô tiến về phía anh đều là bước chân hướng về phía mặt trời. “Dụ Lạc Ngâm, khi nào em đốt xong hộp pháo này... Năm nào chúng mình cũng đón Tết cùng nhau nhé!”

Chứng Bệnh - Tập 1 Tốt nghiệp cấp 2 năm ấy, Bạch Tầm Âm mắc phải chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn, từ đó trở thành “con bé câm” không thể nói chuyện, cũng bắt đầu sống trong sự châm chọc, kỳ thị của bạn bè suốt năm đầu cấp 3. Mãi đến năm lớp 11, Bạch Tầm Âm gặp Dụ Lạc Ngâm - chàng trai hào hoa phong nhã, là mẫu bạn trai lý tưởng của tất cả nữ sinh trong trường. Còn đối với Bạch Tầm Âm, Dụ Lạc Ngâm là người đầu tiên cười với cô, giảng bài cho cô, cùng cô ăn cơm trưa, cũng là người duy nhất bảo vệ cô. Cơn mưa mùa hè ập đến chẳng báo trước, trang nhật ký của Bạch Tầm Âm năm ấy phủ kín ba chữ “Dụ Lạc Ngâm”, dù cô chưa từng dám mơ tưởng đến chuyện cậu sẽ thích mình. Lại chẳng ngờ, đằng sau dáng vẻ hào hoa phong nhã ấy lại là một kẻ thích ra vẻ đạo mạo. Ngày hôm ấy, Dụ Lạc Ngâm quay lưng về phía Bạch Tầm Âm, vừa cười vừa nói với hai cậu bạn của mình: “Con bé câm kia bắt đầu thích tao rồi, dừng chuyện cá cược ở đây thôi, tao chán lắm rồi.” Bạch Tầm Âm không thể nói chuyện, nhưng cô vẫn biết khóc. Dụ thiếu gia ban đầu còn cười khẩy, sau đó bắt đầu bóng gió. Cho đến khi đã cúi đầu xin lỗi hay vô số lần tự làm đau bản thân mà vẫn không đổi lấy được của một ánh nhìn của Bạch Tầm Âm, chàng trai ngông cuồng năm ấy - cuối cùng lại phải quỳ gối trước mặt Bạch Tầm Âm, đỏ mắt cầu xin: “Âm Âm, tha thứ cho anh nhé, cả đời này anh không dám nữa đâu.”