
Dệt Nắng Mai Tiểu thuyết xoay quanh hai người phụ nữ với những số phận lặng lẽ: Nga và Hạnh. Nga là một góa phụ còn rất trẻ, tuổi xuân chưa kịp nở đã phải khoác lên mình tấm áo tang. Từ ngày bước chân về nhà chồng, cuộc đời nàng chìm trong những tháng ngày nặng nề khi phải sống cùng người mẹ chồng cay nghiệt, luôn nghi ngờ nàng không giữ trọn đạo làm vợ dù con trai bà đã qua đời. Còn Hạnh là một cô gái yếu bệnh, lớn lên trong mặc cảm nên chưa từng dám nghĩ đến tình yêu. Hai con người tưởng chừng xa lạ ấy gặp nhau tại làng Điềm, khi Hạnh thay cha đến thắp hương nhân dịp giỗ chồng Nga. Mến mộ bầu không khí yên bình của ngôi làng, cô quyết định ở lại dưỡng bệnh một thời gian. Sự xuất hiện của Hạnh giống như ánh nắng sớm chiếu vào quãng đời u tối của Nga, sưởi ấm trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh. Từ sự cảm thông và sẻ chia, giữa họ nảy nở một tình yêu dịu dàng nhưng mãnh liệt.

Thương Nhớ Tình Thi Trong những năm tháng về làm vợ lẽ của một gã đàn ông trăng hoa, kiêu ngạo. Thi đã yêu. Nhưng không phải yêu chồng. Em đã yêu người đàn bà mà đám con ở gọi là mợ cả, tức là vợ hắn, là bề trên của em. Em yêu nàng nhưng cách nàng yêu điệu quan họ Kinh Bắc. Em thương nàng như cách nàng thương tiếng độc huyền cầm tịch liêu. Em dịu dàng đưa trái tim tưởng chừng thoát ly khỏi tình ái của nàng về lại cõi đời, lặng lẽ dệt một áng thơ tình cho riêng mình và nàng. Lòng gửi gắm ước mong được âu yếm, thương yêu nàng, và được hưởng trọn vẹn cái niềm sung sướng khi nàng cũng thẹn thùng nói yêu em. “Tình Thi hay Thi Tình. Chỉ riêng em với mợ, đẹp như một áng thơ”

Thương Nhớ Tình Thi Trong những năm tháng về làm vợ lẽ của một gã đàn ông trăng hoa, kiêu ngạo. Thi đã yêu. Nhưng không phải yêu chồng. Em đã yêu người đàn bà mà đám con ở gọi là mợ cả, tức là vợ hắn, là bề trên của em. Em yêu nàng nhưng cách nàng yêu điệu quan họ Kinh Bắc. Em thương nàng như cách nàng thương tiếng độc huyền cầm tịch liêu. Em dịu dàng đưa trái tim tưởng chừng thoát ly khỏi tình ái của nàng về lại cõi đời, lặng lẽ dệt một áng thơ tình cho riêng mình và nàng. Lòng gửi gắm ước mong được âu yếm, thương yêu nàng, và được hưởng trọn vẹn cái niềm sung sướng khi nàng cũng thẹn thùng nói yêu em. “Tình Thi hay Thi Tình. Chỉ riêng em với mợ, đẹp như một áng thơ”